THOI ĐƯA

Tài nguyên dạy học

Lặng lẽ nơi này

DANH NGÔN MỖI NGÀY

Lời hay ý đẹp

YÊN AN

CHÀO MỪNG QUÝ KHÁCH

Bạn đang online

TÌNH THÂN

Vui

Chào mừng quý vị đến với website của Trần Thị Thanh Dung

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Gốc > CÕI RIÊNG >

Em có đến bên đời ... thật khẽ ?

Này nhỏ , có bao giờ giữa một sáng mùa đông , bước qua dãy phố quen mỗi ngày em vẫn đi qua .Trời lạnh , em co đôi vai nhỏ trong chiếc áo len màu tím nhạt , bỗng dưng em cảm nhận vô cùng nỗi cô quạnh . Em ngước nhìn hàng cây cao , lá vẫn xanh rời rợi , lũ chim vẫn chiu chít quanh đời . Đôi tình nhân đi về phía em hai bàn tay đan nhau âu yếm , họ nhìn em , đôi mắt ngời ngời niềm vui . Hãy mỉm cười với họ đi nhỏ , hạnh phúc luôn có đôi chân xinh xinh biết nhảy những nhịp reo vui từ trái tim này sang nhịp tim khác , em sẽ thấy hạnh phúc bắt đầu từ những nụ cười – những nụ cười thân thiện . 

 

 

 Này nhỏ , có bao giờ em đưa một bàn tay - bàn tay nhỏ của em - cho một cụ bà đang tần ngần giữa hai làn xe qua lại , bàn tay gầy guộc xương xương nằm giữa bàn tay em dịu dàng ấm áp . Giữa những xô bồ tưởng chừng như hờ hững vô tình của dòng người trên phố … hạnh phúc bỗng nở hoa . Hạnh phúc luôn bắt đầu từ sự ân cần của bàn tay , bàn tay biết yêu thương , nhỏ ạ .

 

 

 

Này nhỏ , có bao giờ em trao một vòng tay , một vòng tay ấm nồng cho một nỗi đau , vòng tay như chở che , như thổn thức với nhịp rung từ nỗi buồn đau của một người bạn , một người quen và có thể là một người em chỉ vừa gặp gỡ . Vòng tay không hóa giải được nỗi buồn nhưng đủ để làm dịu đi một cơn gió lạnh , làm nỗi khổ đau im ngủ , làm đôi dòng nước mắt kịp khô . Hạnh phúc luôn bắt đầu từ một vòng tay dịu êm – vòng tay của sự cảm thông , chia sẻ .

 

 

 

Này nhỏ , có bao giờ em gởi một bờ vai – bờ vai mỏng manh - cho một sự cậy trông . Bờ vai bỗng trở thành chỗ dựa cho một đứa bé lạc loài . Đứa bé ngả vào vai em , mái tóc khét nắng hòa với mái tóc em óng ả . Bờ vai trở thành bến bờ cho một sự trở về , bờ vai trở thành chỗ dừng chân cho một niềm bất hạnh . Nhỏ ạ , hạnh phúc cũng bắt đầu từ một bờ vai – bờ vai gầy mà ấm nồng cho mỗi niềm trông đợi .

 

 

 

 Này nhỏ . có bao giờ em gởi một cái nhìn – cái nhìn dịu dàng từ đôi mắt em thi thoảng long lanh đôi dòng nước mắt - cho cuộc sống quanh mình : cuộc sống hối hả của những nỗi nhớ , nỗi quên , cuộc sống nghiệt ngã của những bon chen , thù hận , cuộc sống chật chội của những hờ hững ,vô tình , cuộc sống ấm nồng của những yêu thương ,chờ đợi . Cái nhìn trở thành ngọn nến lung linh để cuộc sống muôn màu bỗng hiền lành , bỗng từ bi đến lạ .

 

 

Này nhỏ … em có đến bên đời … thật khẽ ???

SƯU TẦM


Nhắn tin cho tác giả
Trần Thị Thanh Dung @ 17:33 14/06/2013
Số lượt xem: 943
Số lượt thích: 1 người (Đinh Hồng Hải)
Avatar

Này nhỏ , có bao giờ em đưa một bàn tay - bàn tay nhỏ của em - cho một cụ bà đang tần ngần giữa hai làn xe qua lại , bàn tay gầy guộc xương xương nằm giữa bàn tay em dịu dàng ấm áp . Giữa những xô bồ tưởng chừng như hờ hững vô tình của dòng người trên phố … hạnh phúc bỗng nở hoa . Hạnh phúc luôn bắt đầu từ sự ân cần của bàn tay , bàn tay biết yêu thương , nhỏ ạ .

 
Gửi ý kiến