Có 3 căn cơ học Đạo:
Bậc thượng nghe thẳng "Pháp" nên có thể vào ngay,
bậc trung nghe qua "lời" nên nhớ trước quên sau,
bậc hạ nghe qua "tưởng" đã định sẵn từ kiến thức vay mượn ...
VIÊN MINH- Ai tìm kiếm chân lý bằng phương tiện của trí thức và kiến thức thì chỉ càng ngày càng xa chân lý cho tới khi ý nghĩ của y ngưng mọi phân rẽ vào nơi này chốn nọ, cho tới khi y buông bỏ mọi ý nghĩ tìm kiếm cái này cái kia, cho tới khi tâm trí y im lìm bất động như gỗ đá, lúc ấy, y đang ở đúng trên đường tới Cửa Ðạo.
- Hãy quan sát mọi sự đúng như chúng là chúng và đừng chú ý tới người khác.
HOÀNG PHỐ
- Thiền là sống thuận theo chân lý chứ không phải bắt chân lý thuận theo mình. Chân lý tự vận hành theo nguyên lý của nó vì vậy không thể áp đặt nó vào một phương pháp hay một khuôn đúc nào được chế định bởi lý trí và kinh nghiệm của con người.
- Bất kỳ pháp nào giúp bạn đoạn giảm tham sân si, phát huy giới định tuệ để giác ngộ chính mình và bản chất chất cuộc sống thì bạn đều theo được vì đó là chân lý. Chân lý ở khắp mọi nơi, không lệ thuộc vào tông môn hệ phái nào cả. Một khi đã bị ràng buộc trong quy định của một tông môn thì vô tình chấp nhận luôn cả cái sai của tông môn ấy.
- Không có gì ở ngoài để tìm, không có gì ở trong để đạt. Chi bằng nên nghe lời tôi, hãy nghỉ ngơi đi và thực tập làm một người vô sự. Làm được như thế còn có giá trị hơn mười năm đi tìm học
đạo. ̶̶
- Nếu bạn hiểu rằng, tận căn bản, chẳng có gì để tìm kiếm, thì bạn đã giải quyết được công chuyện của mình.
- Khi bạn gặp một kiếm sư,
hãy cho y thấy thanh kiếm của bạn.
Khi bạn gặp người không phải là thi sĩ,
đừng cho y thấy bài thơ của bạn.
LÂM TẾ
- Bất kỳ pháp nào giúp bạn đoạn giảm tham sân si, phát huy giới định tuệ để giác ngộ chính mình và bản chất chất cuộc sống thì bạn đều theo được vì đó là chân lý. Chân lý ở khắp mọi nơi, không lệ thuộc vào tông môn hệ phái nào cả. Một khi đã bị ràng buộc trong quy định của một tông môn thì vô tình chấp nhận luôn cả cái sai của tông môn ấy.
Nên nhớ rằng còn chấp vào tông môn tức chưa thấy pháp. Trong thời đức Phật còn tại thế không hề có tông môn vì Ngài chỉ thẳng chân lý cho những ai hữu duyên có thể chứng ngộ, nhưng về sau mỗi tông môn đều có tông chỉ, chủ trương, phương pháp riêng làm chia cắt manh mún một đạo Phật vốn lấy pháp tánh làm đối tượng giác ngộ của tánh giác sẵn có nơi mỗi người, không cần qua tông môn hệ phái nào cả. Tuy nhiên vì tông môn nào cũng có cái đúng cái sai nên tốt nhất cái gì đúng thì theo đó mà tu học, cái gì sai thì không theo là được. Điều này chính đức Phật đã dạy trong kinh Kalama.
VIÊN MINH
- Không có gì ở ngoài để tìm, không có gì ở trong để đạt. Chi bằng nên nghe lời tôi, hãy nghỉ ngơi đi và thực tập làm một người vô sự. Làm được như thế còn có giá trị hơn mười năm đi tìm học
đạo. ̶̶- Nếu bạn hiểu rằng, tận căn bản, chẳng có gì để tìm kiếm, thì bạn đã giải quyết được công chuyện của mình.
- Khi bạn gặp một kiếm sư,
hãy cho y thấy thanh kiếm của bạn.
Khi bạn gặp người không phải là thi sĩ,
đừng cho y thấy bài thơ của bạn.
LÂM TẾ
- Giác ngộ chỉ như một trò chơi trốn tìm gay cấn giữa bản ngã và tánh biết thôi. Trò chơi có gay cấn mới hứng thú chứ, phải không? Bản ngã tình nguyện làm người thoắt ẩn thoắt hiện để tánh biết đi tìm. Túm được bản ngã thì kết thúc trò chơi, và đó chính là giác ngộ. Pháp bày ra trận đồ kỳ lạ này thật là thú vị và hữu ích, phải không? Không biết chơi thì không bao giờ giác ngộ đấy!
-Trong trò chơi trốn tìm này, lúc đầu tánh biết sai mắt tai mũi lưỡi thân ý đi tìm nó, nhưng nó lại biến thành cái biết của chính mắt tai mũi lưỡi thân ý nên 5 thức đầu vô tình biến thành công cụ của nó, còn ý thức thì cứ mãi tìm kiếm đối tượng ở bên ngoài nên không biết chính mình đã bị biến thành cái ngã hồi nào không hay, do đó càng hướng ngoại truy tìm càng làm theo ý đồ của nó. Khi ý thức đã trở thành cái ngã thì nó tự cho mình là TA còn 6 thức và 6 trần là CỦA TA, và nó bắt đầu chuyển qua một hướng khác tinh tế hơn là không tìm bản ngã nữa mà đi tìm TỰ NGÃ lý tưởng dưới những danh nghĩa cao đẹp nhất như tu luyện để đạt thành những sở đắc như Đạo, Quả, Niết-bàn. Đó là một cuộc đảo chính rất ngoạn mục của bản ngã, từ đó nó lên ngôi để thực hiện giấc mộng trở thành ĐẠI NGÃ. Cũng may là trong khi 6 thức đi tìm bản ngã rồi bị biến thành bản ngã thì tánh biết đều âm thầm phát hiện được. Nhưng bấy giờ bản ngã lại càng tinh vi hơn chứ không chịu đầu hàng, nó nhảy vào tánh biết và tự nhận đó là TỰ NGÃ CỦA TA, nó bám vào BẢN TÂM, TỰ TÍNH, NIẾT-BÀN, THƯỢNG ĐẾ, PHÁP TÍNH... là TỰ NGÃ, với một Đức Tin khẳng định kiên cố như là thành trì cuối cùng bất khả xâm phạm của nó. Nhưng rồi tánh biết cũng phát hiện luôn cả chiêu thức cuối cùng bí ẩn này của nó để kết thúc trò chơi giác ngộ giải thoát một cách hoan hảo "Đến Bở Kia" và được gọi là Đại Ngộ!
VIÊN MINH







- Không có gì ở ngoài để tìm, không có gì ở trong để đạt. Chi bằng nên nghe lời tôi, hãy nghỉ ngơi đi và thực tập làm một người vô sự. Làm được như thế còn có giá trị hơn mười năm đi tìm học
đạo. ̶̶
- Nếu bạn hiểu rằng, tận căn bản, chẳng có gì để tìm kiếm, thì bạn đã giải quyết được công chuyện của mình.
- Khi bạn gặp một kiếm sư,
hãy cho y thấy thanh kiếm của bạn.
Khi bạn gặp người không phải là thi sĩ,
đừng cho y thấy bài thơ của bạn.
LÂM TẾ
Là người khởi sự. vậy thôi!